Pages

Friday, 10 August 2012

Làm Kiều - khổ hay sướng?

Người viết: Phạm Duy Hải (K13A)

Chào các cụ và các chị em!
 
Bạn Cẩm gửi mail có ý chúc tôi may là giai, không có nhân, tức là không phải là giai nhân, tài sắc vẹn toàn rồi lại khổ như nàng Kiều, nhưng lại làm tôi buồn vì nếu tôi mà là nàng Kiều thì tốt biết bao, và tôi cũng chắc chắn Kiều là niềm mơ ước của rất nhiều người. Cái sướng, cái khổ nó còn tùy theo quan niệm từng người, theo tôi, Kiều là người sướng chứ không hề khổ. Không thiếu các em bây giờ muốn làm                                               Kiều mà không được đấy.
Tôi sẽ chứng minh cho các bạn tại sao tôi lại suy nghĩ như thế.

Từ trước đến nay, chúng ta đều biết cuộc đời Kiều chỉ toàn gặp cảnh khổ đau, oan trái, khởi nguồn từ sự đặt điều vu cáo của thằng bán tơ:
             Điều đâu bay buộc ai làm ?
        Này ai dan dậm, giật giàm bỗng dưng ?
             Hỏi ra sau mới biết rằng:
       Phải tên xưng suất là thằng bán tơ
Ừ, cứ cho đó là nguồn cơn cho số phận hẩm hiu của Kiều đi, nhưng tôi nghĩ Kiều phải cám ơn thằng bán tơ mới đúng, vì nhờ có hắn mà Kiều mới có cơ hội biết được giá trị của mình,
Để cứu được Vương ông và Vương Quan khỏi vòng lao lý, cần phải có 300 lạng vàng để lo lót:
             Tính bài lót đó luồn đây,
      Có ba trăm lạng việc này mới xuôi
Đúng là lúc đó Kiều không còn cách nào kiếm tiền ngoài việc phải bán mình, nói bán mình là theo nghĩa bóng thôi, chứ thực ra ý Kiều là ai mà bỏ tiền ra để cứu cha và em của nàng thì Kiều sẽ thuận về làm vợ người ấy, và ngay cả trong hoàn cảnh đó, Kiều cũng đã có ý cò kè ngã giá cho mình rồi, chẳng cần biết người chồng sắp tới của mình là thế nào nữa:
              Cò kè bớt một thêm hai,
      Hồi lâu ngã giá vàng ngoài bốn trăm.
Bốn trăm lạng vàng? các bạn thấy khiếp không? tôi không rõ đơn vị lạng thời đó thế nào, thôi ta cứ tạm cho là lượng đi, coi mỗi lạng là 1 lượng, 1cây đi, thì Kiều cũng thu về ít nhất 400 cây vàng cho phi vụ bán mình của nàng. 400 cây vàng theo thời bây giờ qui ra khoảng... 20 tỷ, chòm chèm đâu có... 1 triệu USD chứ mấy. Cứ cho là nàng bỏ ra 15 tỷ để cứu cha và em trai (tương đương 300 lạng) thì Kiều cũng còn hơn 5 tỷ giắt lưng. với số tiền đó, tôi cứ tính tạm thế này, Kiều có thể mua 1 căn hộ chung cư cao cấp theo Dự án khoảng 100m2 với giá tầm 22-23 triệu đồng/m2, thêm 700 triệu tậu 1 quả Kia Forte để đi lại cho đỡ mưa nắng và 1 em LX150 khoảng 100 triệu nữa thì vẫn còn cỡ 2 tỷ gửi ngân hàng để hàng tháng rút ra 15 triệu tiêu vặt (theo lãi suất 9%/năm). Ôi thế thì sống khỏe rồi mà chẳng cần lo nghĩ gì.  Bây giờ khối người mẫu, ca sỹ nâng giá mình hết cỡ cũng chỉ được cùng lắm là 2000 USD, thế mới biết Kiều cao thủ thế nào.
Còn cái chuyện Kiều không gặp ai khác mà gặp phải Mã Giám Sinh thì cũng là chuyện thường tình, cũng như bà già kẻ cắp gặp nhau thôi, có vấn đề gì đâu, miễn là mục đích đạt được. Nhiều cô bây giờ mà gặp Mã Giám Sinh chẳng lại cám ơn rối rít ấy chứ.
Đã hết đâu, sau này Kiều còn gặp rất nhiều đại gia nhé, thôi thì chuyện villa, xe hơi, đồ hiệu cứ là chuyện nhỏ như con thỏ. Một trong những đại gia mà Kiều cặp là Thúc Sinh, tay này vì Kiều mà sẵn sàng ném tiền qua cửa sổ:
               Thúc Sinh quen thói bốc giời
       Trăm nghìn đổ một trận cười như không.
Tôi không thể tính nổi thu nhập của Kiều là thế nào nữa.
Và nữa, tôi nghĩ trong chúng ta, chắc chắn sẽ có người chấp nhận:
            "Thà một phút huy hoàng rồi chợt tắt
             Hơn suốt đời le lói ánh đèn dầu"
Vậy mà đã có lúc Kiều leo đến hàng "đệ nhất phu nhân" đấy các bạn ạ. Trong số các bạn nữ K13, đã có ai được những khoảnh khắc huy hoàng như thế này chưa? Đây là đoạn tả Từ Hải cho quân đến đón Kiều về làm vợ khi ông đã trở thành vua của một vùng:
                 Giáp binh kéo đến quanh nhà,
          Đồng thanh cùng gửi: nào là phu nhân?
                Hai bên mười vị tướng quân,
        Đặt gươm, cởi giáp, trước sân khấu đầu.
               Cung nga, thể nữ nối sau,
        Rằng: Vâng lệnh chỉ rước chầu vu qui.
Rồi:
             Trướng hùm mở giữa trung quân,
        Từ Công sánh với phu nhân cùng ngồi.
Phải nói Kiều như có thần Tài hộ mệnh vậy, vàng bạc cứ tự nhiên tìm đến nàng. Ngay cả khi làm sư nữ ở Quan Âm Các trong vườn nhà Hoạn Thư, lúc trốn đi Kiều cũng không quên giắt lưng mình cả 1 bọc vàng bạc:
               Nghĩ đi nghĩ lại quanh co,
        Phật tiền sẵn có mọi đồ kim ngân.
              Bên mình giắt để hộ thân,
Ôi đọc chuyện của Kiều, tôi chẳng bao giờ thấy Kiều bị ăn đói, mặc rách, sống nghèo khổ, phải luôn luôn đối mặt với khó khăn, bươn trải với cuộc sồng hàng ngày. Lúc nào nàng cũng đầy đủ cơm áo gạo tiền ... và cả tình! Cuộc sống của Kiều như thế có thể coi là ổn định, có thể làm được nhiều việc tốt để trở thành người tối, có cơ hội giúp đỡ nhiều người lắm ...

Vậy tại sao Cẩm lại chúc mừng tôi không có nhân, để tôi không có cơ hội là Kiều ... Cẩm ơi?


Các bạn không đồng ý với quan điểm của tôi chỗ nào, xin cứ cho ý kiến nhé, rồi chúng ta cùng bàn.

PDH - 08.2012


1 comment:

  1. mỗi người sẽ có những cảm nhận riêng, nhưng với quan điểm của mình thấy thì thà làm một người thật bình thường thôi có khi kiều đã được hạnh phúc hơn


    lioa
    on ap
    sua lioa
    sua on ap

    ReplyDelete